Author: HocHanhHocMau

  • Hiện tượng hiếm trên toàn thế giới và cả VN : miếng ăn là miếng nhục

    Văn hóa Hà Thành càng lúc càng quái đản , coi mà bực. Bây giờ lại còn sinh ra loại người thích bị sỉ nhục để được ăn .

    http://vietnamnet.vn/bvkh/daynong/20…ng-vui-890074/

    Mua hàng ‘ăn chửi’… vẫn vui

    Có những khách đến quán chửi để… vui, được vừa ăn vừa xem "biểu diễn". Có ông chủ bộc bạch: “Khách quen bị chửi rồi, giờ đổi ra tử tế có khi lại phá sản”.

    Bán hàng chửi


    Người Hà Nội vẫn thường hay nhắc đến chuyện bún mắng, cháo chửi để nói về một kiểu bán hàng kỳ lạ có một không hai này trên thế giới. Quán bún canh dọc mùng nổi tiếng ngon với món lưỡi, sườn, giò heo chấm xì dầu, cạnh chợ Ngô Sĩ Liên (Hà Nội) ít khi ngớt tiếng léo nhéo chua loét của bà chủ ngoài 50. Mỗi câu hỏi của khách là một cơ hội cho bà… "xả giận".

    Khách mới dừng xe trước quán hỏi: "Chị ơi, để xe ở đâu?". Bà đốp ngay vào mặt: "Để lên nóc nhà này này!". Một thực khách gọi rau sống đến lần thứ 3, bị bà chồm qua bàn bán hàng quát với vào nhà: "Đây không có rau, tự trồng mà ăn!". Nếu khách giục nhanh lên, lúc đó sẽ là: “Làm đ. gì mà phải giục rối cả lên!” hay “Không có 10 tay nhá!”… Thậm chí có cô gái gọi món thỏ thẻ, nhẹ nhàng quá cũng bị chửi: “Mẹ! Điệu chảy nước ra”.



    Quán bún chửi ở Ngô Sỹ Liên



    Kiểu bán hàng chửi khách như thế này tập trung khá nhiều ở Hà Nội. Người bán thì luôn miệng mắng, khách thì nhẫn nhục ăn chẳng dám nói câu nào.


    Có quán cơm bình dân, khách đến ăn đông, chủ yếu là những người lao động nghèo. Trưa nào người dân trong ngõ cũng nghe thấy bà bán hàng mắng khách hàng như… mắng con. Khách vào quán đi dép đầy vôi vữa, bà quát: "Thằng kia, chân bẩn như… lợn, rửa đi", gọi món ăn chọn lâu thì bị mắng: "Ăn thì ăn, không ăn thì… biến", trả tiền nát là bị nói ngay: "tiền gì mà như giấy chùi….". Ấy là chưa kể, vừa ngồi ăn, vừa nghe bà chủ chửi người giúp việc oang oang.


    Chuyện chửi khách không chỉ diễn ra ở những quán nổi tiếng có món ăn ngon, điều ngạc nhiên là nó cũng xuất hiện ở ngay cả những quán hàng chẳng phải nổi tiếng gì. Một quán ăn sáng ở phố Yên Phụ, có quy định rất kỳ quái, khách gọi gì cũng phải chờ 15 phút. Có một đám khách vào gọi bánh mì ốpla, không thấy nhà hàng đả động, tưởng bị quên, khách nhắc. Tay phục vụ không thèm nhìn khách, liền nói: “Đợi 15 phút!”. Chờ 10 phút sau, khách lại gọi tay nhân viên nọ. Anh ta cộc lốc: “Mới 14 phút!”. “Ốp quả trứng thì hai phút chứ mấy!”. “Ở đây quy định gọi gì cũng 15 phút”. “Trời, quy định kỳ vậy?”. Gã phục vụ mặt không biến sắc, mắt không nhìn người đối thoại, vừa đi vào nhà vừa lẩm bẩm: "Không ăn thì biến"! Tất cả há hốc mồm và ngơ ngác hỏi nhau xem những câu mình vừa nghe có thật không.


    Kiểu bán hàng này đã đi ngược lại với tất cả mọi nguyên tắc trong kinh doanh là thoả mãn khách hàng tối đa, đi ngược lại với văn minh thương mại. Khách hàng là những người nuôi sống họ, vậy nhưng khách hàng đã bị đối xử tồi tệ. Người bán hàng đã thô lỗ, thiếu văn hoá nhưng cái thích thú không bình thường, sự nhẫn nhục của một số người cùng sự im lặng của các cơ quan chức năng cũng là lý do để cho kiểu bán hàng này tồn tại.


    Những loại quán hàng này tồn tại được vẫn là do sự chấp nhận của khách hàng. Với những khách hàng không chấp nhận được chuyện này thì chỉ đến 1 lần và không bao giờ quay trở lại. Chỉ có 2 kiểu người vẫn đến đây ăn. Thứ nhất đó là những người quan niệm rằng những chủ quán và người phục vụ ở những địa chỉ kinh doanh, dịch vụ kể trên có thô lỗ thật nhưng họ lại nấu ăn ngon vì ngon nên nhẫn nhục chịu đựng vừa ăn vừa nghe chửi chỉ để được ăn ngon.


    Còn kiểu người thứ 2 là những người thích nghe chửi, thấy bị chửi thì ăn mới ngon hơn. Có người còn nói đùa rằng, đến những quán này để được… vui, nếu không được nghe chửi thì ăn mất ngon… Nghe chửi, nghe đuổi ở quán hàng giống như… vừa ăn vừa xem biểu diễn. Tiếng chửi thậm chí còn khiến đồ ăn thêm hương vị, quán thêm "phong cách" khiến người ăn nhớ rồi thành nghiện thỉnh thoảng lại qua. Có ông chủ (khi mát mình) bộc bạch: “Mình đang chửi mắng nó (khách) quen rồi, nó thích, giờ đổi ra tử tế có khi lại phá sản”.


    Quán bún chửi ở cạnh chợ Ngô Sĩ Liên đã tồn tại bao nhiêu năm nay, rất phản văn hoá và phi văn minh (trong khi thành phố Hà Nội năm nào cũng phát động phong trào văn minh thương mại) vậy mà cơ quan công quyền ở địa phương này vẫn để nguyên, coi như không có chuyện gì. Cả thời gian dài không hề răn đe, xử phạt, hay giáo dục để họ có văn hoá hơn trong bán hàng, cứ mặc người tiêu dùng bị xúc phạm.


    Doạ và đánh khách


    Nhiều khách hàng ngày nay khi đi mua hàng luôn tự nhủ thôi thì bị nó (người bán) chửi, mắng cũng đành chịu đừng để nó đánh cho thì khổ. Chuyện doạ và đánh khách hàng ở đâu hiếm chứ trên mảnh đất chúng ta sống không hề thiếu.


    Một khách hàng kể 1 buổi sáng chủ nhật rủ mấy người bạn đi ăn sáng, café xong rủ nhau đến 1 showroom ôtô nhập khẩu trên đường Láng Hạ (Hà Nội) xem xe. Hỏi nhân viên bán hàng câu gì, anh ta cũng không trả lời mà còn hỏi ngược lại những câu rất xẵng đại loại "có mua không mà hỏi". Đến khi khách bực quá mới than bán hàng mà "nhấm nhẳng như chó cắn ma" thế thì bán cho ai, lập tức nhân viên này nhảy dựng lên và doạ: "có muốn đánh nhau không thì bảo?". Khách sợ quá vội vàng lên xe bỏ chạy. Tìm hiểu ra mới biết ngày chủ nhật, ông chủ thì đi đánh golf, nhân viên muốn nghỉ nhưng cứ phải bán hàng nên tìm cách đuổi khách.
    Bị doạ đánh dẫu sao vẫn còn nhẹ, có những khách hàng bị đánh hẳn hoi và đánh tàn tệ. Mới đây chị Phan Thị Tuyết Hồng ở phường 3, thành phố Đà Lạt (Lâm Đồng) đã bị nhân viên của Công ty Bảo hiểm dầu khí khu vực Tây Nguyên, Văn phòng tại Lâm Đồng đánh trọng thương. Chị Hồng đến văn phòng Công ty Bảo hiểm dầu khí Tây Nguyên tại Lâm Đồng để yêu cầu thanh toán bảo hiểm tai nạn xe máy cho người em họ là Trịnh Xuân Lộc. Do hồ sơ đã nộp hơn 10 tháng trước, nhưng đến nay vẫn chưa được đơn vị này giải quyết bảo hiểm theo quy định, nên tại buổi làm việc đó, chị Hồng đã kiên quyết yêu cầu công ty này phải giải quyết dứt điểm. Không những không nhận được sự hợp tác giải quyết sự việc, chị Hồng còn bị nhân viên bảo hiểm Phạm Hà Thế Ngân đuổi ra khỏi công ty, ra đến cửa thì liền bị nhân viên này túm tóc và đánh tới tấp vào người.

    Những ai đã từng vào các quán cơm tù xuất hiện nhiều ở khu vực miền Trung thì không khỏi bàng hoàng bởi cách đối xử với khách hàng tại đây. Từ trên ôtô khách bị lùa vào quán từng đám như lùa vịt, rồi bắt phải mua đồ ăn với giá cắt cổ trong khi đó đồ ăn toàn những thứ ôi thiu, thối không ăn được cũng phải cố mà nuốt không thì sẽ bị đánh. Muốn ăn hay muốn bị đánh tuỳ khách chọn. Có khách hàng đã bị bọn côn đồ đánh chết bởi nhất quyết không chịu ăn đồ ăn tại quán.


    Ngay cả những nơi văn minh lịch sự có yếu tố đầu tư của nước ngoài như Siêu thị Big C Biên Hoà (Đồng Nai) thì bảo vệ ở đây vì nghi ngờ khách lấy trộm hàng cũng đã không tiếc tay đánh khách hàng đến nỗi người khách này uất ức quá phải tự vẫn nhằm bảo vệ danh dự cho mình.


    Chứng kiến cảnh bán mua như vậy, nhiều người không khỏi xót xa: Sao mà đạo đức xã hội xuống cấp? Sao mà sự tử tế, danh dự, nhân phẩm, tính mạng con người bị coi thường đến vậy? Không biết trên thế giới này, còn nơi nào có những kiểu bán hàng như ở Việt Nam?

    • Công Minh
  • Người miền Bắc càng lúc càng mọi rợ ?

    Chỉ mong những người còn có ý thức hãy làm gì đó cụ thể để thay đổi chứ nói ra những điều này thì ai cũng thấy buồn chẳng hay ho gì :ohno:

    Source : http://www.tuanvietnam.net/2010-01-1…uoc-te-noi-bai

    Nỗi xấu hổ ở sân bay quốc tế Nội Bài

    Qua những gì được chứng kiến ở sân bay Nội Bài, nhà báo Nguyễn Quang Thiều lo lắng bởi một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.

    Đêm ngày 29/12, tôi đến sân bay quốc tế Nội Bài đón mấy người bạn quốc tế vào dự Hội nghị quảng bá văn học Việt Nam ra thế giới. Đã gần nửa đêm nhưng sân bay vẫn nhộn nhịp. Các chuyến bay quốc tế đến Việt Nam mỗi ngày một nhiều hơn. Và lúc này, mọi người đã nghĩ đến một sân bay quốc tế lớn hơn nhiều lần sân bay Nội Bài bây giờ để đáp ứng sự phát triển của đất nước.

    Tôi thường xuyên đến sân bay Nội Bài trong suốt mười mấy năm qua nên dễ dàng chứng kiến sự phát triển kinh tế của đất nước qua việc mở mang sân bay và qua những vị khách từ các nước trên thế giới đến với chúng ta. Thế nhưng, cũng qua những gì mình chứng kiến ở sân bay Nội Bài, tôi thấy có một thứ không phát triển mà còn đang tụt xuống một cách tệ hại: đó là văn hoá sống của người Việt Nam.

    Đêm đó, giữa những phương tiện vật chất hiện đại và nhiều tiền như xe hơi, thang máy, ghế ngồi, hệ thống điều hoà, trang bị của các nhân viên hàng không và an ninh cửa khẩu cùng với thời trang của những người Việt Nam có mặt ở đó lại là một hành động thiếu văn hoá trầm trọng.

    Trên nền nhà bóng như mặt gương la liệt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam, quýt và giấy gói bánh, kẹo. Và trên những dãy ghế là một số công dân Việt Nam ăn mặc đẹp, mang đồ trang sức đắt tiền, dùng điện thoại di động đời mới nhất rất điềm nhiên vứt những thứ rác kia xuống sàn. Họ là những bà, những cô và cả những cháu gái nữa. Nghĩa là đủ các thế hệ của xã hội Việt Nam với một nền kinh tế đang phát triển nhưng lại làm một điều không văn minh và thiếu văn hoá.





    Cổng vào nhà đẹp (Ảnh: Sân bay quốc tế Nội Bài – i.pbase.com) nhưng người đón khách đã đẹp?

    Hầu hết những người nước ngoài đi qua đều nhìn họ một cách ngạc nhiên. Hành động xả rác ở ngay một nơi cộng cộng giống như cửa chính của đất nước khi những vị khách quốc tế đặt chân đến ngôi nhà Việt Nam làm cho những vị khách này không thể hiểu nổi đất nước chúng ta đang sống với một lối sống như thế nào. Và không chỉ những vị khách nước ngoài mà chính những người Việt Nam có ý thức chứng kiến cảnh ấy cũng không thể hiểu nổi.

    Nếu những người đó xả rác ở bếp ăn, góc sân nhà họ hay trong hẻm phố sâu của họ thì còn có một lý do nào đó để tôi tự thanh minh cho họ. Nhưng nơi họ ngang nhiên xả rác là phòng đợi sân bay quốc tế tại thủ đô của đất nước. Nơi phải nói là khá đẹp, sạch sẽ và rất đông người mà một con cún của ai đó đưa đến chưa chắc đã dám tè bậy. Những người vứt vỏ hạt hướng dương, vỏ cam quýt, giấy gói bánh kẹo không chỉ là mấy người lớn mang thói quen cũ khó thay đổi mà cả mấy người trẻ và cả các cháu nhỏ. Chính thế mà hình ảnh ấy phần nào trở thành một minh chứng cay đắng về sự thất bại trong việc giáo dục công dân ở Việt Nam.

    Đây quả là điều vô cùng lo lắng về ý thức sống của người Việt Nam. Đó là một lối sống tuỳ tiện, đầy hưởng thụ cá nhân, không xấu hổ với những hành động phi văn hoá và vô trách nhiệm với các lợi ích của cộng đồng mà chúng ta nhìn thấy ở nhiều nơi, nhiều lúc và ở nhiều tầng lớp xã hội. Lối sống này giống như một tảng đá nặng kéo đôi cánh đang muốn bay lên của dân tộc. Trước một lối sống như vậy đang ngày càng lan rộng thì chúng ta lại chẳng hề để ý đến hay loan báo như loan báo về một loại virus gây bệnh mới trong khi chúng ta tổ chức quá nhiều các hoạt động chào mừng cái này chào mừng cái kia một cách tốn phí tiền của và nặng thói chủ nghĩa hình thức.

    Quả thực, với nhiều cố gắng, chúng ta cũng đẩy được cỗ xe dân tộc đi được một đoạn đường nào đấy. Nhưng với nhiên liệu duy nhất cho cỗ xe dân tộc là các công dân với ý thức sống như vậy thì hỏi cỗ xe dân tộc chúng ta sẽ có thể đi nhanh, đi xa được bao lâu?